Hiển thị các bài đăng có nhãn báo Nghệ An. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn báo Nghệ An. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2012

Anh Ngọc Đức như tôi biết


Tôi tốt nghiệp Đại học năm 1982, bỏ bẵng sách vở, mưu sinh đủ nghề tới 6 năm trời, năm 1998 mới chập chững nghề báo với nhiệm vụ mo-rát ở báo Nghệ An. Với tôi, ngôi nhà 27 Quang Trung, TP.Vinh – Toà soạn báo dạo đó là “Thánh đường” tôn nghiêm, trang trọng lắm, tôi khép nép, kính cẩn với mọi người từ ông Tổng biên tập đến anh bảo vệ.
Phóng viên thời kì đó ít khi đến toà soạn. Một bữa tôi nghe mấy đồng nghiệp “lính buổi mai” thì thào chỉ trỏ:”Ngọc Đức, anh Đức đó”. Vội ngẩng lên thấy một người cao lớn, ăn mặc chải chuốt chỉn chu, vai khoác một chiếc túi vải khá điệu đà… Anh chọc người này một câu, hỏi han người kia một câu rồi đi, không thèm chú ý đến tên lính mới lạ hoắc là tôi. Cứ nghĩ anh kiêu tôi nhạt cái háo hức được gần anh từ đó…
Nhưng tôi đã hối hận vì nghĩ sai về anh, khi công việc mo-rát suốt

Đến với tình nghề



(Baonghean)
 Thời điểm này dường như ý nghĩa hơn đối với những người làm báo dịp kỷ niệm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam 21/6. Tự hào với những thành tựu hôm nay của Báo Nghệ An, thế hệ phóng viên trẻ của Báo càng nhận thức về trách nhiệm cầm bút. Niềm vui của họ vẫn là hiệu ứng xã hội tích cực sau mỗi bài báo, là những kỷ niệm về tình đồng nghiệp, tình nghề khó quên…
 Nhìn vào danh sách tác phẩm đoạt giải Báo chí Nghệ An năm 2011, có thể thấy đượcnỗ lực của những cây viết trẻ Báo Nghệ An, như “Xung quanh chuyện tìm mộ liệt sỹ bằng ngoại cảm” (giải Nhì) của Mỹ Hà, Thanh Lê và Thành Duy; “Đồng bào giáo dân sống phúc âm trong lòng dân tộc” (giải Ba) của Khánh Ly; “Trốn nợ bảo hiểm trong các doanh nghiệp” (giải Ba) của Minh Quân; “Thủ thuật của những lái trâu và đồ tể” (giải Ba) của Văn Trường- Phạm Bằng… Đặc biệt, tác phẩm “Theo chân đoàn quy tập hài cốt liệt sỹ” của Thành Chung đạt giải C, giải Báo chí quốc gia 2011!
     

Phóng viên Báo Nghệ An đến với vùng sâu Thạch Ngàn (Con Cuông). Ảnh: SM

Làng báo Nghệ An mất đi một đồng nghiệp !


Chiều 6/6/2012 nhiều đồng nghiệp ở Nghệ An gọi điện báo cho tôi tin buồn : Ngọc Đức đã qua đời . Người báo tin cũng như người nhận tin bùi ngùi xúc động bởi đồng nghiệp vĩnh viễn ra đi khi tuổi đời mới ngoài 50 . Bị bệnh hiểm nghèo đã nhiều năm , Ngọc Đức không còn đủ sức chống lại số mệnh . Biết vậy nhưng khi nghe tin Ngọc Đức ra đi , tôi và nhiều đồng nghiệp ở làng báo Nghệ An sửng sốt đón nhận tin này với tấm lòng trĩu nặng thương xót .
Ngọc Đức biết làm báo trước khi đến với bào Nghệ An . Từ thời Nghệ Tĩnh , Ngọc Đức đã là cộng tác viên có uy tín của tờ báo này ( đồng thời là cộng tác viên có tên tuổi của báo Tiền Phong ) . Sau đó Ngọc Đức gia nhập đội quân chính quy của báo Nghệ An . Báo chí là sân chơi chính trị , người ta đến với sân chơi này bằng nhiều đường khác nhau . Ngọc Đức đến với báo chí và trở thành nhà báo chuyên nghiệp bằng con đường mang dấu ấn được nhiều người mến mộ . Nhà báo Ngọc Đức là người sống có cá tính , làm báo có phong cách , trong con người Ngọc Đức sẵn có yếu tố cơ bản của nghề làm báo say sưa , có năng khiếu . Hội đủ hai yếu tố ấy nên cách đây nhiều năm Ngọc Đức đã thành danh trong làng báo Nghệ An . Làm báo cũng như làm khoa học , danh tiếng không lệ thuộc vào tuổi đời , sản phẩm báo chí cũng như công trình khoa học chính là thước đo giá trị đích thực của chủ thể . Với quan điểm như vậy , cho dù mới hơn 50 tuổi , Ngọc Đức là nhà báo có bề dày và có sức nặng vượt qua tuổi đời.
Tôi hơn Ngọc Đức gần một giáp . Đã có thời gian tôi và Ngọc