Tôi tốt nghiệp Đại học năm 1982, bỏ bẵng sách vở, mưu sinh đủ nghề tới 6 năm trời, năm 1998 mới chập chững nghề báo với nhiệm vụ mo-rát ở báo Nghệ An. Với tôi, ngôi nhà 27 Quang Trung, TP.Vinh – Toà soạn báo dạo đó là “Thánh đường” tôn nghiêm, trang trọng lắm, tôi khép nép, kính cẩn với mọi người từ ông Tổng biên tập đến anh bảo vệ.
Phóng viên thời kì đó ít khi đến toà soạn. Một bữa tôi nghe mấy đồng nghiệp “lính buổi mai” thì thào chỉ trỏ:”Ngọc Đức, anh Đức đó”. Vội ngẩng lên thấy một người cao lớn, ăn mặc chải chuốt chỉn chu, vai khoác một chiếc túi vải khá điệu đà… Anh chọc người này một câu, hỏi han người kia một câu rồi đi, không thèm chú ý đến tên lính mới lạ hoắc là tôi. Cứ nghĩ anh kiêu tôi nhạt cái háo hức được gần anh từ đó…
Nhưng tôi đã hối hận vì nghĩ sai về anh, khi công việc mo-rát suốt