Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhà báo Nguyễn Ngọc Đức. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhà báo Nguyễn Ngọc Đức. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 4 tháng 7, 2012

Chuyện Ngọc Đức lên đường nhập ngũ .


Ngọc Đức học xong cấp 3 rồi thi vào trường văn thư lưu trữ năm 1979 , vì điều kiện chiến tranh đi sơ tán nhiều nơi nên Đức học muộn mất 2 năm , từ bé Đức đã thích tìm hiểu nghiên cứu nên mới thi vào trường này .
Trong thời gian chờ kết quả thi ,hằng ngày Đức mải miết ngồi đọc sách ( đọc cả trong khi ăn ).Đang là thời bao cấp , lương thực nhà nước bán cho dân có tháng chỉ toàn mì hạt , đang tuổi lớn nên Đức chén tì tì mỗi bữa 4-5 bát mì hạt với vừng , cứ thế vừa ăn vừa đọc .Tuy ăn uống khan khổ nhưng Đức cao to, ai cũng khen đẹp trai, trắng trẻo bảnh bao lại sớm có vẻ hào hoa phong nhã .

Ngọc Đức khi còn tại ngũ .
Hồi học cấp 1 và 2 Đức thường thích phiêu lưu mạo hiểm  (  tui sẽ kể lại trong những entry khác ), Những sở thích hồi trẻ con cộng với ham mê đọc và tìm hiểu qua sách báo hình thành tố chất để trở thành  nhà báo , nhà biên kịch Nguyễn ngọc Đức sau này.

Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2012

Anh Ngọc Đức như tôi biết


Tôi tốt nghiệp Đại học năm 1982, bỏ bẵng sách vở, mưu sinh đủ nghề tới 6 năm trời, năm 1998 mới chập chững nghề báo với nhiệm vụ mo-rát ở báo Nghệ An. Với tôi, ngôi nhà 27 Quang Trung, TP.Vinh – Toà soạn báo dạo đó là “Thánh đường” tôn nghiêm, trang trọng lắm, tôi khép nép, kính cẩn với mọi người từ ông Tổng biên tập đến anh bảo vệ.
Phóng viên thời kì đó ít khi đến toà soạn. Một bữa tôi nghe mấy đồng nghiệp “lính buổi mai” thì thào chỉ trỏ:”Ngọc Đức, anh Đức đó”. Vội ngẩng lên thấy một người cao lớn, ăn mặc chải chuốt chỉn chu, vai khoác một chiếc túi vải khá điệu đà… Anh chọc người này một câu, hỏi han người kia một câu rồi đi, không thèm chú ý đến tên lính mới lạ hoắc là tôi. Cứ nghĩ anh kiêu tôi nhạt cái háo hức được gần anh từ đó…
Nhưng tôi đã hối hận vì nghĩ sai về anh, khi công việc mo-rát suốt

Làng báo Nghệ An mất đi một đồng nghiệp !


Chiều 6/6/2012 nhiều đồng nghiệp ở Nghệ An gọi điện báo cho tôi tin buồn : Ngọc Đức đã qua đời . Người báo tin cũng như người nhận tin bùi ngùi xúc động bởi đồng nghiệp vĩnh viễn ra đi khi tuổi đời mới ngoài 50 . Bị bệnh hiểm nghèo đã nhiều năm , Ngọc Đức không còn đủ sức chống lại số mệnh . Biết vậy nhưng khi nghe tin Ngọc Đức ra đi , tôi và nhiều đồng nghiệp ở làng báo Nghệ An sửng sốt đón nhận tin này với tấm lòng trĩu nặng thương xót .
Ngọc Đức biết làm báo trước khi đến với bào Nghệ An . Từ thời Nghệ Tĩnh , Ngọc Đức đã là cộng tác viên có uy tín của tờ báo này ( đồng thời là cộng tác viên có tên tuổi của báo Tiền Phong ) . Sau đó Ngọc Đức gia nhập đội quân chính quy của báo Nghệ An . Báo chí là sân chơi chính trị , người ta đến với sân chơi này bằng nhiều đường khác nhau . Ngọc Đức đến với báo chí và trở thành nhà báo chuyên nghiệp bằng con đường mang dấu ấn được nhiều người mến mộ . Nhà báo Ngọc Đức là người sống có cá tính , làm báo có phong cách , trong con người Ngọc Đức sẵn có yếu tố cơ bản của nghề làm báo say sưa , có năng khiếu . Hội đủ hai yếu tố ấy nên cách đây nhiều năm Ngọc Đức đã thành danh trong làng báo Nghệ An . Làm báo cũng như làm khoa học , danh tiếng không lệ thuộc vào tuổi đời , sản phẩm báo chí cũng như công trình khoa học chính là thước đo giá trị đích thực của chủ thể . Với quan điểm như vậy , cho dù mới hơn 50 tuổi , Ngọc Đức là nhà báo có bề dày và có sức nặng vượt qua tuổi đời.
Tôi hơn Ngọc Đức gần một giáp . Đã có thời gian tôi và Ngọc

Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2012

Thơ tặng nhà báo Nguyễn Ngọc Đức


Mô ơi !
Thì vẫn biết
Một khi Gió Đại Ngàn đã nổi
Ấy Tổ Tiên về cho Lễ vượt Vũ môn
Ừ vẫn biết
Dẫu có lắm Của Chìm Của Nổi
Thì ra đi chỉ nhẹ bẫng Linh hồn!
Ừ đã biết
Giáo Án Cuộc Đời Mô vừa mở
Cho cháu con và cho cả chúng tôi.
Để có Món Quà Xuân dâng xứ sở

Gói ghém ( Thơ Dạ Thảo bút tím )


Viết tặng anh Mô (nhà báo Nguyễn Ngọc Đức)
Nhận được tin dữ anh đau
Lòng em bối rối lẽ nào anh ơi
Hội ngộ chưa kịp trong đời
Mà sao đã vội nói lời chia tay
***

Nhớ thương này không thể nguôi ngoai !


Ngày em đi chị đau buồn lắm ! thế là vĩnh viễn mất em …Nhớ em trong từng giấc ngủ, trong cả bữa ăn , từng giây …từng phút…! Hình ảnh em trong những ngày đau ốm cứ hiện về gầy gò với bao vết mổ xẻ , bao dây rợ hỗ trợ nhằng nhịt trên người …đau lắm …thương lắm em ơi…!
Cứ tưởng mỗi ngày  trôi qua những hình ảnh đó sẽ phai nhạt dần chị sẽ bớt đau đớn ! Những hình ảnh đó phai nhạt dần thật ! nhưng nó nhạt đi để nhường chỗ cho hình ảnh sống động của em hồi chưa bị bệnh . Sống lại hình ảnh một nhà báo nhà biên kịch Nguyễn Ngọc Đức cường tráng nhưng trông rất hào hoa
Nhà báo nhà biên kịch NGuyễn Ngọc Đức trong chuyến đi công tác nước ngoài
Bao kỷ niệm cứ ồ ạt hiện về đến xót xa lòng ! Nhớ lại bao nỗi lận đận long đong em đã trải qua để tạo dựng cho mình một chỗ đứng trong xẫ hội . Con đường em đi mặn chát mồ hôi  nước mắt và đầy rẫy ngang trái dập vùi . Em đã sống bằng chính khả năng của mình , kiếm đồng tiền sạch bằng trái tim khối óc của mình ! Trải qua 30 năm phấn đấu và gây dựng đến lúc em  khẳng định cho mình một “thương hiệu” vững vàng trong nghề biên kịch thì lại là khi em vĩnh viễn ra đi .
Chị tiếc và đau lắm , bởi chính chị là người chứng kiến rõ nhất sự nỗ lực phi thường của em , chị chính là người em luôn chia sẻ ý tưởng cho những bộ phim mới . Chị cũng chính là người em trút tâm sự mỗi khi gặp phải những oan trái dập vùi .
Tưởng em mất đi chị đau đớn đến thế là cùng , không ngờ nỗi đau còn có thể lớn hơn thế nữa . Chứng kiến các cơ quan ban ngành đầu tỉnh và cả đài THVN đến phúng viếng thắp hương cho em chị lại càng thấy nỗi mất mát lớn lao đến thế nào . Em đã thỏa nguyện khát vọng lớn của cuộc đời về sự nghiệp nhưng phải kết thúc mọi cái trong lúc này đáng tiếc lắm thay !
Em ơi ! nỗi nhớ thương này biết bao giờ có thể nguôi ngoai !